经豫让轩

(明代)李孙宸

于役西来一驻轩,荒藤颓瓦古轩存。请衣不尽英雄恨,伏剑聊酬国士恩。

桥畔残碑馀旧迹,城头疏雨后黄昏。寄言墨客经行者,莫漫阳秋负烈魂。

李孙宸

明广东香山人,字伯襄。万历四十一年进士。教习庶吉士。崇祯间官至南京礼部尚书。性孝友廉介。诗祖《三百篇》,书法祖魏晋,草篆隶楷皆工。有《建霞楼集》。

《经豫让轩》拼音标注

jīng yù ràng xuān
yú yì xī lái yī zhù xuān,
huāng téng túi wǎ gǔ xuān cún。
qǐng yī bù jǐn yīng xióng hèn,
fú jiàn liáo chóu guó shì ēn。
qiáo pàn cán bēi yú jìu jī,
chéng tóu shū yǔ hòu huáng hūn。
jì yán mò kè jīng xíng zhě,
mò màn yáng qīu fù liè hún。