董思白先生以诗翰见投呈赠一首

(明代)李孙宸

性为雕虫嗜欲痴,似君骚雅亦痴师。久从江海悬鞭弭,依旧云霄见羽仪。

天外明霞纷彩笔,匣中流水奏清词。青云岂为声施附,不尽登龙意气私。

李孙宸

明广东香山人,字伯襄。万历四十一年进士。教习庶吉士。崇祯间官至南京礼部尚书。性孝友廉介。诗祖《三百篇》,书法祖魏晋,草篆隶楷皆工。有《建霞楼集》。

《董思白先生以诗翰见投呈赠一首》拼音标注

dǒng sī bái xiān shēng yǐ shī hàn jiàn tóu chéng zèng yī shǒu
xìng wèi diāo chóng shì yù chī,
sì jūn sāo yǎ yì chī shī。
jǐu cóng jiāng hǎi xuán biān mǐ,
yī jìu yún xiāo jiàn yǔ yí。
tiān wài míng xiá fēn cǎi bǐ,
xiá zhōng líu shǔi zòu qīng cí。
qīng yún qǐ wèi shēng shī fù,
bù jǐn dēng lóng yì qì sī。