登飞云绝顶

(明代)李孙宸

绝嶪淩空一振衣,草眠兼傍石衣扉。罡风不作人间籁,仙驭如逢天外归。

四面星芒手可拾,三更海气日含晖。蓬莱未隔当年梦,回首风尘愿已违。

李孙宸

明广东香山人,字伯襄。万历四十一年进士。教习庶吉士。崇祯间官至南京礼部尚书。性孝友廉介。诗祖《三百篇》,书法祖魏晋,草篆隶楷皆工。有《建霞楼集》。

《登飞云绝顶》拼音标注

dēng fēi yún jué dǐng
jué yè líng kōng yī zhèn yī,
cǎo mián jiān bàng shí yī fēi。
gāng fēng bù zuò rén jiān lài,
xiān yù rú féng tiān wài gūi。
sì miàn xīng máng shǒu kě shí,
sān gèng hǎi qì rì hán hūi。
péng lái wèi gé dāng nián mèng,
húi shǒu fēng chén yuàn yǐ wéi。