送田成叔侍御还朝便道过里 其二

(明代)李孙宸

骢乘六传入长安,卧辙倾都恋安冠。百粤疮痍膏雨沐,中朝风采法皇寒。

城边仙去空留石,江上人归暂采兰。闻道柏台班落落,朝阳谁不快飞翰。

李孙宸

明广东香山人,字伯襄。万历四十一年进士。教习庶吉士。崇祯间官至南京礼部尚书。性孝友廉介。诗祖《三百篇》,书法祖魏晋,草篆隶楷皆工。有《建霞楼集》。

《送田成叔侍御还朝便道过里 其二》拼音标注

sòng tián chéng shū shì yù huán zhāo biàn dào guò lǐ qí èr
cōng chéng lìu chuán rù cháng ān,
wò chè qīng dū liàn ān guān。
bǎi yuè chuāng yí gāo yǔ mù,
zhōng zhāo fēng cǎi fǎ huáng hán。
chéng biān xiān qù kōng líu shí,
jiāng shàng rén gūi zàn cǎi lán。
wén dào bǎi tái bān luò luò,
zhāo yáng shúi bù kuài fēi hàn。