过何似公园亭

(明代)李孙宸

为园墙东清心客,春事犹及与客吟。新径移花植千本,隔墙借树高十寻。

月池共爱好夜色,风林如欲逗春阴。落落对尔多古意,流连沈醉忘更深。

李孙宸

明广东香山人,字伯襄。万历四十一年进士。教习庶吉士。崇祯间官至南京礼部尚书。性孝友廉介。诗祖《三百篇》,书法祖魏晋,草篆隶楷皆工。有《建霞楼集》。

《过何似公园亭》拼音标注

guò hé sì gōng yuán tíng
wèi yuán qiáng dōng qīng xīn kè,
chūn shì yóu jí yǔ kè yín。
xīn jìng yí huā zhí qiān běn,
gé qiáng jiè shù gāo shí xún。
yuè chí gòng ài hǎo yè sè,
fēng lín rú yù dòu chūn yīn。
luò luò dùi ěr duō gǔ yì,
líu lián shěn zùi wàng gèng shēn。