送从父于岳谒铨广文

(明代)李孙宸

十载文园自草玄,尘冠初拂领玄毡。诸生都讲官非冷,三绝才名世所传。

竹下吾家违笑语,芹宫何处奉櫜鞬。儒臣早晚多承宠,经术行看奏御前。

李孙宸

明广东香山人,字伯襄。万历四十一年进士。教习庶吉士。崇祯间官至南京礼部尚书。性孝友廉介。诗祖《三百篇》,书法祖魏晋,草篆隶楷皆工。有《建霞楼集》。

《送从父于岳谒铨广文》拼音标注

sòng cóng fù yú yuè yè quán guǎng wén
shí zài wén yuán zì cǎo xuán,
chén guān chū fú lǐng xuán zhān。
zhū shēng dū jiǎng guān fēi lěng,
sān jué cái míng shì suǒ chuán。
zhú xià wú jiā wéi xiào yǔ,
qín gōng hé chù fèng gāo jiān。
rú chén zǎo wǎn duō chéng chǒng,
jīng zhú xíng kàn zòu yù qián。