阮郎归 书锦

(清代)李雯

画帘卷起郁金堂,弄影过回廊。堂袍新打内家香,当时解佩郎。

携翠管,近明窗,春山待晓妆。洛阳才子是东床,西厢春梦长。

李雯

(1608—1647)明末清初江南青浦人,字舒章。明崇祯十五年举人。与陈子龙等有“云间六子”之称。入清,被荐任内阁中书舍人。多尔衮致史可法、唐通等信,均其手笔。不久,忧伤而死。有《蓼斋集》。

《阮郎归 书锦》拼音标注

ruǎn láng gūi shū jǐn
huà lián juàn qǐ yù jīn táng,
nòng yǐng guò húi láng。
táng páo xīn dǎ nèi jiā xiāng,
dāng shí jiě pèi láng。
xié cùi guǎn,
jìn míng chuāng,
chūn shān dài xiǎo zhuāng。
luò yáng cái zǐ shì dōng chuáng,
xī xiāng chūn mèng cháng。