浪淘沙 秋月

(清代)李雯

明镜破青桐,近转墙东。楼高人静影重重。露脚斜飞惊鹊语,香坠寒空。

金井望雕栏,芳树璁璁。碧天凉落水晶宫。为问嫦娥愁几许,无限秋风。

李雯

(1608—1647)明末清初江南青浦人,字舒章。明崇祯十五年举人。与陈子龙等有“云间六子”之称。入清,被荐任内阁中书舍人。多尔衮致史可法、唐通等信,均其手笔。不久,忧伤而死。有《蓼斋集》。

《浪淘沙 秋月》拼音标注

làng táo shā qīu yuè
míng jìng pò qīng tóng,
jìn zhuǎn qiáng dōng。
lóu gāo rén jìng yǐng zhòng zhòng。
lù jiǎo xié fēi liáng què yǔ,
xiāng zhùi hán kōng。
jīn jǐng wàng diāo lán,
fāng shù cōng cōng。
bì tiān liáng luò shǔi jīng gōng。
wèi wèn cháng é chóu jī xǔ,
wú xiàn qīu fēng。