鹊踏枝 风情

(清代)李雯

豆蔻枝头红粟小。半整云鬟,知是伤春了。幸得玉楼香未杳,人间有信传青鸟。

闻说柳梢青渺渺。一剪横波,如对潇湘晓。为语东风吹蝶早,教人著意怜芳草。

李雯

(1608—1647)明末清初江南青浦人,字舒章。明崇祯十五年举人。与陈子龙等有“云间六子”之称。入清,被荐任内阁中书舍人。多尔衮致史可法、唐通等信,均其手笔。不久,忧伤而死。有《蓼斋集》。

《鹊踏枝 风情》拼音标注

què tà zhī fēng qíng
dòu kòu zhī tóu hóng sù xiǎo。
bàn zhěng yún huán,
zhī shì shāng chūn le。
xìng dé yù lóu xiāng wèi yǎo,
rén jiān yǒu xìn chuán qīng niǎo。
wén shuō lǐu shāo qīng miǎo miǎo。
yī jiǎn héng bō,
rú dùi xiāo xiāng xiǎo。
wèi yǔ dōng fēng chūi dié zǎo,
jiào rén zhù yì lián fāng cǎo。