苏幕遮 春晓

(清代)李雯

花影深帘重。斗帐微寒,一枕香云拥。何事起来常懵忪,绣被红翻,颠倒思前梦。

画楼高,香陌迥。千万垂杨,又被东风送。门外莺啼芳草动。

独自开奁,检点钗头凤。

李雯

(1608—1647)明末清初江南青浦人,字舒章。明崇祯十五年举人。与陈子龙等有“云间六子”之称。入清,被荐任内阁中书舍人。多尔衮致史可法、唐通等信,均其手笔。不久,忧伤而死。有《蓼斋集》。

《苏幕遮 春晓》拼音标注

sū mù zhē chūn xiǎo
huā yǐng shēn lián zhòng。
dǒu zhàng wēi hán,
yī zhěn xiāng yún yǒng。
hé shì qǐ lái cháng měng zhōng,
xìu bèi hóng fān,
diān dǎo sī qián mèng。
huà lóu gāo,
xiāng mò jiǒng。
qiān wàn chúi yáng,
yòu bèi dōng fēng sòng。
mén wài yīng tí fāng cǎo dòng。
dú zì kāi lián,
jiǎn diǎn chāi tóu fèng。