满路花 和秦淮海

(清代)李雯

蝶粉黏花菂,桐泪沾帘额。罗衣浑不整、难消息。屏风数尺,疑有云山隔。

凭著青鸾翼。月影通廊,那回相见加密。好天良夕,一别真轻掷。

但有金缕枕、馀香迹。碧云何际,照那人颜色。无语深相忆。

得来时,有个梦儿成匹。

李雯

(1608—1647)明末清初江南青浦人,字舒章。明崇祯十五年举人。与陈子龙等有“云间六子”之称。入清,被荐任内阁中书舍人。多尔衮致史可法、唐通等信,均其手笔。不久,忧伤而死。有《蓼斋集》。

《满路花 和秦淮海》拼音标注

mǎn lù huā hé qín huái hǎi
dié fěn nián huā dī,
tóng lèi zhān lián é。
luō yī hún bù zhěng 、 nán xiāo xī。
píng fēng shù chǐ,
yí yǒu yún shān gé。
píng zhù qīng luán yì。
yuè yǐng tōng láng,
nà húi xiāng jiàn jiā mì。
hǎo tiān liáng xī,
yī bié zhēn qīng zhí。
dàn yǒu jīn lv̌ zhěn 、 yú xiāng jī。
bì yún hé jì,
zhào nà rén yán sè。
wú yǔ shēn xiāng yì。
dé lái shí,
yǒu gè mèng ér chéng pǐ。