南柯子 冬晓

(清代)李雯

霜痕随碧甃,素绠断银瓶。香销翠被五更清,惯是独眠人起,见壶冰。

乱云拈指冻,暖笔画眉轻。菱花寒浸远山青,记得当年携手,近窗棂。

李雯

(1608—1647)明末清初江南青浦人,字舒章。明崇祯十五年举人。与陈子龙等有“云间六子”之称。入清,被荐任内阁中书舍人。多尔衮致史可法、唐通等信,均其手笔。不久,忧伤而死。有《蓼斋集》。

《南柯子 冬晓》拼音标注

nán kē zǐ dōng xiǎo
shuāng hén súi bì zhòu,
sù gěng duàn yín píng。
xiāng xiāo cùi bèi wǔ gèng qīng,
guàn shì dú mián rén qǐ,
jiàn hú bīng。
luàn yún nián zhǐ dòng,
nuǎn bǐ huà méi qīng。
líng huā hán jìn yuǎn shān qīng,
jì dé dāng nián xié shǒu,
jìn chuāng líng。