和梅尹寄来韵 其一

(元代)李延兴

栗烈晨风坐转严,日高晴鹊忽喧檐。阶前雪洗苔痕出,门外春催柳色添。

姓字已归迂叟传,丰穰屡问大人占。村翁野老时相过,羡杀香醪如密甜。

李延兴

元末明初北平人,字继本。李士赡子,少以诗名。顺帝至正十七年进士,授太常奉礼,兼翰林检讨。元末兵乱,隐居不仕。河朔学者多从之,以师道尊于北方。入明,曾出典涞水、永清县学。有《一山文集》。

《和梅尹寄来韵 其一 》拼音标注

hé méi yǐn jì lái yùn qí yī
lì liè chén fēng zuò zhuǎn yán,
rì gāo qíng què hū xuān yán。
jiē qián xuě xǐ tái hén chū,
mén wài chūn cūi lǐu sè tiān。
xìng zì yǐ gūi yū sǒu chuán,
fēng ráng lv̌ wèn dà rén zhān。
cūn wēng yě lǎo shí xiāng guò,
xiàn shā xiāng láo rú mì tián。