与王楚同登青龙寺上方

(唐代)李益

连冈出古寺,流睇移芳宴。鸟没睇诸陵,草平秦故殿。
摇光浅深树,拂木参差燕。春心断易迷,远目伤难遍。
壮日各轻年,暮年方自见。

李益

李益(约750—约830), 唐代诗人,字君虞,祖籍凉州姑臧(今甘肃武威市凉州区),后迁河南郑州。大历四年(769)进士,初任郑县尉,久不得升迁,建中四年(783)登书判拔萃科。因仕途失意,后弃官在燕赵一带漫游。以边塞诗作名世,擅长绝句,尤其工于七绝。

《与王楚同登青龙寺上方》拼音标注

yǔ wáng chǔ tóng dēng qīng lóng sì shàng fāng
lián gāng chū gǔ sì,
líu dì yí fāng yàn。
niǎo méi dì zhū líng,
cǎo píng qín gù diàn。
yáo guāng qiǎn shēn shù,
fú mù cān chà yàn。
chūn xīn duàn yì mí,
yuǎn mù shāng nán biàn。
zhuàng rì gè qīng nián,
mù nián fāng zì jiàn。