过大岘山夜宿古寺

(元代)李裕

名山奠青齐,东南势横亘。天际耸高峰,云间绕飞磴。

穷崖绝险峻,急溜疾奔迸。风雨变阴晴,烟岚自朝暝。

深林绿阴森,閒花红掩映。憩息惬茂松,登跻苦危径。

禅宫倚崇冈,虚亭敞幽静。落日停征骖,阑干时一凭。

野色望中遥,钟声坐来听。日暮哀清猿,羁愁乱孤兴。

李裕

(1294—1338)元婺州东阳人,字公饶。文宗至顺元年进士。少从许谦学,撰《至治圣德颂》。英宗召见,令宿卫禁中。文宗时授承事郎,同知汴梁路陈州事,有惠政。改道州路总管府推官,时裕已卒一月。

《过大岘山夜宿古寺》拼音标注

guò dà xiàn shān yè sù gǔ sì
míng shān diàn qīng qí,
dōng nán shì héng gèn。
tiān jì sǒng gāo fēng,
yún jiān rào fēi dèng。
qióng yá jué xiǎn jùn,
jí līu jí bēn bèng。
fēng yǔ biàn yīn qíng,
yān lán zì zhāo míng。
shēn lín lv̀ yīn sēn,
xián huā hóng yǎn yìng。
qì xī qiè mào sōng,
dēng jī kǔ wēi jìng。
shàn gōng yǐ chóng gāng,
xū tíng chǎng yōu jìng。
luò rì tíng zhēng cān,
lán gān shí yī píng。
yě sè wàng zhōng yáo,
zhōng shēng zuò lái tīng。
rì mù āi qīng yuán,
jī chóu luàn gū xīng。