题凉棚

(元代)李裕

初昏火南贞,祝融气方赫。当空融金轮,万方苦烦热。

曰余疲薾躯,避炎计深拙。一室倚堂虚,僻陋嚣氛绝。

丛条象云构,密叶成藻棁。插槿当篱牖,编篁作门闑。

汲泉决渠分,种药为区别。径草翳不芟,园花纷可撷。

燕嬉幽抱舒,閒睇生虑歇。既乏河朔饮,又无仲都诀。

白团引新凉,石乳清心骨。悠悠念往时,光景何飘忽。

广德欲悬车,子牟犹恋阙。暂同战胜者,兹焉坐深樾。

李裕

(1294—1338)元婺州东阳人,字公饶。文宗至顺元年进士。少从许谦学,撰《至治圣德颂》。英宗召见,令宿卫禁中。文宗时授承事郎,同知汴梁路陈州事,有惠政。改道州路总管府推官,时裕已卒一月。

《题凉棚》拼音标注

tí liáng péng
chū hūn huǒ nán zhēn,
zhù róng qì fāng hè。
dāng kōng róng jīn lún,
wàn fāng kǔ fán rè。
yuē yú pí ěr qū,
bì yán jì shēn zhuó。
yī shì yǐ táng xū,
pì lòu xiāo fēn jué。
cóng tiáo xiàng yún gōu,
mì yè chéng zǎo zhuó。
chā jǐn dāng lí yǒu,
biān huáng zuò mén niè。
jí quán jué qú fēn,
zhǒng yào wèi qū bié。
jìng cǎo yì bù shān,
yuán huā fēn kě xié。
yàn xī yōu bào shū,
xián dì shēng lv̀ xiē。
jì fá hé shuò yǐn,
yòu wú zhòng dū jué。
bái tuán yǐn xīn liáng,
shí rǔ qīng xīn gǔ。
yōu yōu niàn wǎng shí,
guāng jǐng hé piāo hū。
guǎng dé yù xuán chē,
zǐ móu yóu liàn què。
zàn tóng zhàn shèng zhě,
zī yān zuò shēn yuè。