梅隐为丁仕器题

(元代)李裕

剑城之西剑江隈,人家矗矗多楼台。中有高人好奇古,屋前屋后多栽梅。

冰姿潇洒心如铁,花林风动飘香雪。临轩独对襟抱冲,节操应知共贞洁。

有时树底笑弹棋,有时花前调素丝。吟馀东阁酒醒处,梦结罗浮月上时。

李裕

(1294—1338)元婺州东阳人,字公饶。文宗至顺元年进士。少从许谦学,撰《至治圣德颂》。英宗召见,令宿卫禁中。文宗时授承事郎,同知汴梁路陈州事,有惠政。改道州路总管府推官,时裕已卒一月。

《梅隐为丁仕器题》拼音标注

méi yǐn wèi dīng shì qì tí
jiàn chéng zhī xī jiàn jiāng wēi,
rén jiā chù chù duō lóu tái。
zhōng yǒu gāo rén hǎo qí gǔ,
wū qián wū hòu duō zāi méi。
bīng zī xiāo sǎ xīn rú tiě,
huā lín fēng dòng piāo xiāng xuě。
lín xuān dú dùi jīn bào chōng,
jié cāo yìng zhī gòng zhēn jié。
yǒu shí shù dǐ xiào dàn qí,
yǒu shí huā qián diào sù sī。
yín yú dōng gé jǐu xǐng chù,
mèng jié luō fú yuè shàng shí。