咏雪和袁司训韵

(元代)李裕

片片萦风下九州,寒光应得映书楼。碧窗夜煮茶翻鼎,金帐春生酒满瓯。

醉后谩成梁苑赋,兴来须棹剡溪舟。百年犹说袁安事,高卧柴门兴自优。

李裕

(1294—1338)元婺州东阳人,字公饶。文宗至顺元年进士。少从许谦学,撰《至治圣德颂》。英宗召见,令宿卫禁中。文宗时授承事郎,同知汴梁路陈州事,有惠政。改道州路总管府推官,时裕已卒一月。

《咏雪和袁司训韵》拼音标注

yǒng xuě hé yuán sī xùn yùn
piàn piàn yíng fēng xià jǐu zhōu,
hán guāng yìng dé yìng shū lóu。
bì chuāng yè zhǔ chá fān dǐng,
jīn zhàng chūn shēng jǐu mǎn ōu。
zùi hòu mán chéng liáng yuàn fù,
xīng lái xū zhuō yǎn xī zhōu。
bǎi nián yóu shuō yuán ān shì,
gāo wò chái mén xīng zì yōu。