游感山寺

(元代)李裕

水绕山围紫翠堆,梵宫高倚白云隈。平阶新笋参差出,空涧幽花次第开。

万壑松声风递过,满溪云气雨将来。惟存甘露荒亭在,寂莫年年长绿苔。

李裕

(1294—1338)元婺州东阳人,字公饶。文宗至顺元年进士。少从许谦学,撰《至治圣德颂》。英宗召见,令宿卫禁中。文宗时授承事郎,同知汴梁路陈州事,有惠政。改道州路总管府推官,时裕已卒一月。

《游感山寺》拼音标注

yóu gǎn shān sì
shǔi rào shān wéi zǐ cùi dūi,
fàn gōng gāo yǐ bái yún wēi。
píng jiē xīn sǔn cān chà chū,
kōng jiàn yōu huā cì dì kāi。
wàn hè sōng shēng fēng dì guò,
mǎn xī yún qì yǔ jiāng lái。
wéi cún gān lù huāng tíng zài,
jì mò nián nián cháng lv̀ tái。