登渭川山寺

(元代)李裕

招提俯崇巘,台阁林木翳。攀跻登上头,喜得纵遐睇。

维时宿雨收,野色开新霁。崒嵂终南高,微渺河流细。

涧猿号林隈,石溜泻岩际。花洞鹤随行,霜蹊马经踶。

清洒涤心神,迥旷超尘世。门迓一缁叟,振锡被毡罽。

自说元季人,于今百十岁。相与谈无生,了悟寂中意。

何如君恩深,方兹民社寄。暂憩出禅关,歘惊渭泮济。

行行幽抱繁,怅然赋新制。

李裕

(1294—1338)元婺州东阳人,字公饶。文宗至顺元年进士。少从许谦学,撰《至治圣德颂》。英宗召见,令宿卫禁中。文宗时授承事郎,同知汴梁路陈州事,有惠政。改道州路总管府推官,时裕已卒一月。

《登渭川山寺》拼音标注

dēng wèi chuān shān sì
zhāo tí fǔ chóng yǎn,
tái gé lín mù yì。
pān jī dēng shàng tóu,
xǐ dé zòng xiá dì。
wéi shí sù yǔ shōu,
yě sè kāi xīn jì。
zú lv̀ zhōng nán gāo,
wēi miǎo hé líu xì。
jiàn yuán hào lín wēi,
shí līu xiè yán jì。
huā dòng hè súi xíng,
shuāng xī mǎ jīng dì。
qīng sǎ dí xīn shén,
jiǒng kuàng chāo chén shì。
mén yà yī zī sǒu,
zhèn xí bèi zhān jì。
zì shuō yuán jì rén,
yú jīn bǎi shí sùi。
xiāng yǔ tán wú shēng,
le wù jì zhōng yì。
hé rú jūn ēn shēn,
fāng zī mín shè jì。
zàn qì chū shàn guān,
xū liáng wèi pàn jì。
xíng xíng yōu bào fán,
chàng rán fù xīn zhì。