踏莎行·红药香残

(宋代)李淛

红药香残,绿筠粉嫩。春归何处寻春信。绣鞍初上马啼轻,举头便觉长安近。别酒无情,啼妆有恨。山城向晚斜阳褪。清江极目带寒烟,锦鳞去後凭谁问。

李淛

李淛 ,字宗海,宋末元初人,生卒年不详,江西资溪高田乡境内人。南宋咸淳十年(1274年)进士。宋亡,归隐。元初,召宋故官出仕,李淛严守气节,与弋阳名士谢枋得相约,固辞不就,在故乡龙马山下结庐曰“龙马山房”,授徒讲《易》,号梅臞先生。

《踏莎行·红药香残》拼音标注

tà shā xíng · hóng yào xiāng cán
hóng yào xiāng cán,
lv̀ yún fěn nèn。
chūn gūi hé chù xún chūn xìn。
xìu ān chū shàng mǎ tí qīng,
jǔ tóu biàn jué cháng ān jìn。
bié jǐu wú qíng,
tí zhuāng yǒu hèn。
shān chéng xiàng wǎn xié yáng tùn。
qīng jiāng jí mù dài hán yān,
jǐn lín qù hòu píng shúi wèn 。