奉和圣制过温汤

(唐代)李贞

凤辇腾宸驾,骊籞次乾游。坎德疏温液,山隈派暖流。
寒氛空外拥,蒸气沼中浮。林凋帷影散,云敛盖阴收。
霜郊畅玄览,参差落景遒。

李贞

李贞(627年-688年10月12日),唐太宗第八子,母燕德妃。官至太子太傅,被先后封为汉王、原王、越王。武则天当政时,李贞因起兵失败而饮毒自尽。开元五年(716年),唐玄宗将李贞、李冲重新改葬,追谥号为敬。

《奉和圣制过温汤》拼音标注

fèng hé shèng zhì guò wēn tāng
fèng niǎn téng chén jià,
lí yù cì gān yóu。
kǎn dé shū wēn yè,
shān wēi pài nuǎn líu。
hán fēn kōng wài yǒng,
zhēng qì zhǎo zhōng fú。
lín diāo wéi yǐng sàn,
yún liàn gài yīn shōu。
shuāng jiāo chàng xuán lǎn,
cān chà luò jǐng qíu。