送黎美周北上

(唐代)李贞

四郊正多垒,白羽飞仓皇。孤城羽日斜,画角吹寒霜。

君子事行役,驱车上河梁。居者立踟躇,行者多慨慷。

岂不重分手,男儿志四方。仗剑决浮云,弯弓射扶桑。

书生诚文弱,建树固难量。天子思颇牧,计日扫欃枪。

之子念国耻,一饭不敢忘。从来善用兵,战胜于庙堂。

愿言赞帷幄,我武用以张。

李贞

李贞(627年-688年10月12日),唐太宗第八子,母燕德妃。官至太子太傅,被先后封为汉王、原王、越王。武则天当政时,李贞因起兵失败而饮毒自尽。开元五年(716年),唐玄宗将李贞、李冲重新改葬,追谥号为敬。

《送黎美周北上》拼音标注

sòng lí měi zhōu běi shàng
sì jiāo zhèng duō lěi,
bái yǔ fēi cāng huáng。
gū chéng yǔ rì xié,
huà jiǎo chūi hán shuāng。
jūn zǐ shì xíng yì,
qū chē shàng hé liáng。
jū zhě lì chí chú,
xíng zhě duō kǎi kāng。
qǐ bù zhòng fēn shǒu,
nán ér zhì sì fāng。
zhàng jiàn jué fú yún,
wān gōng shè fú sāng。
shū shēng chéng wén ruò,
jiàn shù gù nán liàng。
tiān zǐ sī pǒ mù,
jì rì sǎo chán qiāng。
zhī zǐ niàn guó chǐ,
yī fàn bù gǎn wàng。
cóng lái shàn yòng bīng,
zhàn shèng yú miào táng。
yuàn yán zàn wéi wò,
wǒ wǔ yòng yǐ zhāng。