
李贞
李贞(627年-688年10月12日),唐太宗第八子,母燕德妃。官至太子太傅,被先后封为汉王、原王、越王。武则天当政时,李贞因起兵失败而饮毒自尽。开元五年(716年),唐玄宗将李贞、李冲重新改葬,追谥号为敬。
《和邓虚舟镜园诗》拼音标注
hé dèng xū zhōu jìng yuán shī
hǎi shàng shū pín qù,
sōng jiān shí lv̌ yí。
gé lín xiān zǐ zhái,
míng nǐ xí jiā chí。
kè dào yìng líu yǐn,
shúi kān gòng hé shī。
cān tiān jīn sù yǐng,
níng xiàn gùi lín zhī。