赠陈眉公

(唐代)李贞

每从山水忆音徽,遗逸如君世所稀。松叶春庭听鹤唳,荻花秋水钓鲈归。

采芝自分随黄绮,补衮人争逊白衣。两奉徵书浑不起,冥冥谁不羡鸿飞。

李贞

李贞(627年-688年10月12日),唐太宗第八子,母燕德妃。官至太子太傅,被先后封为汉王、原王、越王。武则天当政时,李贞因起兵失败而饮毒自尽。开元五年(716年),唐玄宗将李贞、李冲重新改葬,追谥号为敬。

《赠陈眉公》拼音标注

zèng chén méi gōng
měi cóng shān shǔi yì yīn hūi,
yí yì rú jūn shì suǒ xī。
sōng yè chūn tíng tīng hè lì,
dí huā qīu shǔi diào lú gūi。
cǎi zhī zì fēn súi huáng qǐ,
bǔ gǔn rén zhēng xùn bái yī。
liǎng fèng zhēng shū hún bù qǐ,
míng míng shúi bù xiàn hóng fēi。