千龄桧

(宋代)李廌

冈头老桧不记年,古父约以千龄传。
高枝凌兢倚北斗,低枝犹藏万岁烟。
蟠根直与地争固,不许蚓穴通黄泉。
阴森古怪神物附,雨晦每见蛟龙骞。
贤哉乐天真逸者,手植苍桧今宛然。
元和元丰五十纪,婆娑下委才及肩。
信此千龄尚虚云,几见海变丘陵迁。
乃知不为斤斧夭,不在涧底与山巅。

李廌

李廌(zhì)(1059-1109) 北宋文学家。字方叔,号德隅斋,又号齐南先生、太华逸民。汉族,华州(今陕西华县)人。6岁而孤,能发奋自学。少以文为苏轼所知,誉之为有“万人敌”之才。由此成为“苏门六君子”之一。中年应举落第,绝意仕进,定居长社(今河南长葛县),直至去世。文章喜论古今治乱,辨而中理。

《千龄桧》拼音标注

qiān líng kuài
gāng tóu lǎo kuài bù jì nián,
gǔ fù yuē yǐ qiān líng chuán。
gāo zhī líng jīng yǐ běi dǒu,
dī zhī yóu cáng wàn sùi yān。
pán gēn zhí yǔ dì zhēng gù,
bù xǔ yǐn xué tōng huáng quán。
yīn sēn gǔ guài shén wù fù,
yǔ hùi měi jiàn jiāo lóng qiān。
xián zāi lè tiān zhēn yì zhě,
shǒu zhí cāng kuài jīn wǎn rán。
yuán hé yuán fēng wǔ shí jì,
pó suō xià wěi cái jí jiān。
xìn cǐ qiān líng shàng xū yún,
jī jiàn hǎi biàn qīu líng qiān。
nǎi zhī bù wèi jīn fǔ yāo,
bù zài jiàn dǐ yǔ shān diān 。