游超化寺
(宋代)李廌
河源死万里,天派垂昆仑。
支流播九逆,砥柱疏三门。
行穿九地折,怒溢千里奔。
乐彼洧水源,近且具茨根。
寒泉发清池,藻监挠不浑。
引为琉璃陂,碧波媚苹蘩。
逶迤入王城,顺下德可温。
全此上善性,利用岂无恩。
下有万艘济,旁列千夫屯。
持此安且静,用监暴与昏。
顷年时闻龙,渊室今应存。
秉简俗何陋,济舆惠亦烦。
谁知千载後,佛宫枕溪濆。
乔木上参天,绿竹盈短垣。
曾此埒金谷,神龙依只园。
物理自古今,兴废复何言。
聊思郑国侨,殊胜汉张骞。

李廌
李廌(zhì)(1059-1109) 北宋文学家。字方叔,号德隅斋,又号齐南先生、太华逸民。汉族,华州(今陕西华县)人。6岁而孤,能发奋自学。少以文为苏轼所知,誉之为有“万人敌”之才。由此成为“苏门六君子”之一。中年应举落第,绝意仕进,定居长社(今河南长葛县),直至去世。文章喜论古今治乱,辨而中理。
《游超化寺》拼音标注
yóu chāo huà sì
cháng xiào bó wàng hóu,
lǎo sǐ qióng hé yuán。
hé yuán sǐ wàn lǐ,
tiān pài chúi kūn lún。
zhī líu bō jǐu nì,
dǐ zhù shū sān mén。
xíng chuān jǐu dì zhé,
nù yì qiān lǐ bēn。
lè bǐ wěi shǔi yuán,
jìn qiě jù cí gēn。
hán quán fā qīng chí,
zǎo jiān náo bù hún。
yǐn wèi líu lí bēi,
bì bō mèi píng fán。
wēi yǐ rù wáng chéng,
shùn xià dé kě wēn。
quán cǐ shàng shàn xìng,
lì yòng qǐ wú ēn。
xià yǒu wàn sāo jì,
páng liè qiān fū tún。
chí cǐ ān qiě jìng,
yòng jiān bào yǔ hūn。
qǐng nián shí wén lóng,
yuān shì jīn yìng cún。
bǐng jiǎn sú hé lòu,
jì yú hùi yì fán。
shúi zhī qiān zài hòu,
fó gōng zhěn xī fén。
qiáo mù shàng cān tiān,
lv̀ zhú yíng duǎn yuán。
céng cǐ lèi jīn gǔ,
shén lóng yī zhǐ yuán。
wù lǐ zì gǔ jīn,
xīng fèi fù hé yán。
liáo sī zhèng guó qiáo,
shū shèng hàn zhāng qiān 。
- 上一篇:友人董耘馈长沙猫笋廌以享太史公太史公辄作
- 下一篇:游宝应寺