骊山歌
(宋代)李廌
人生难处是安稳,何为来此骊山中。
复道连云接金阙,楼观隐隐横翠红。
林深谷暗迷八骏,朝东暮西劳六龙。
六龙西幸峨眉栈,悲风便入华清院。
霓裳萧散羽衣空,麋鹿来游墟市变。
我上朝元春半老,满地落花人不扫。
羯鼓楼高挂夕阳,长生殿古生青草。
可怜吴楚两醯鸡,筑台未就已堪悲。
长杨五柞汉幸免,江都楼成隋自迷。
由来流连多丧德,宴安鸩毒因奢惑。
三风十愆古所戒,不必骊山可亡国。

李廌
李廌(zhì)(1059-1109) 北宋文学家。字方叔,号德隅斋,又号齐南先生、太华逸民。汉族,华州(今陕西华县)人。6岁而孤,能发奋自学。少以文为苏轼所知,誉之为有“万人敌”之才。由此成为“苏门六君子”之一。中年应举落第,绝意仕进,定居长社(今河南长葛县),直至去世。文章喜论古今治乱,辨而中理。
《骊山歌》拼音标注
lí shān gē
jūn mén rú tiān shēn jǐu zhòng,
jūn wáng rú dì zuò zhòng gōng。
rén shēng nán chù shì ān wěn,
hé wèi lái cǐ lí shān zhōng。
fù dào lián yún jiē jīn què,
lóu guān yǐn yǐn héng cùi hóng。
lín shēn gǔ àn mí bā jùn,
zhāo dōng mù xī láo lìu lóng。
lìu lóng xī xìng é méi zhàn,
bēi fēng biàn rù huá qīng yuàn。
ní cháng xiāo sàn yǔ yī kōng,
mí lù lái yóu xū shì biàn。
wǒ shàng zhāo yuán chūn bàn lǎo,
mǎn dì luò huā rén bù sǎo。
jié gǔ lóu gāo guà xī yáng,
cháng shēng diàn gǔ shēng qīng cǎo。
kě lián wú chǔ liǎng xī jī,
zhú tái wèi jìu yǐ kān bēi。
cháng yáng wǔ zuò hàn xìng miǎn,
jiāng dū lóu chéng súi zì mí。
yóu lái líu lián duō sāng dé,
yàn ān zhèn dú yīn shē huò。
sān fēng shí qiān gǔ suǒ jiè,
bù bì lí shān kě wáng guó 。
- 上一篇:木文真人章圣朝合州进到其事甚怪至京其木中
- 下一篇:镜屏诗二首