贺小苏先生

(宋代)李廌

柱史承恩正紫微,玉皇优诏碧云词。
欲知伯仲文章职,对掌丝纶内外司。
雨露偏浓常棣萼,烟霞常驻凤凰池。
共扶吾道邪归正,同振斯文盛不衰。
白首并逢千载运,登庸皆是十年迟。
靖共介福由神听,告尔多方代帝咨。
膴仕初逢贤者贵,德名当问国人宜。
夷齐抗世清何早,元凯登庸事可期。
贫贱久思杨得意,龙光今喜郑当时。
应怜下客尘埃甚,惭愧雷门献此诗。

李廌

李廌(zhì)(1059-1109) 北宋文学家。字方叔,号德隅斋,又号齐南先生、太华逸民。汉族,华州(今陕西华县)人。6岁而孤,能发奋自学。少以文为苏轼所知,誉之为有“万人敌”之才。由此成为“苏门六君子”之一。中年应举落第,绝意仕进,定居长社(今河南长葛县),直至去世。文章喜论古今治乱,辨而中理。

《贺小苏先生》拼音标注

hè xiǎo sū xiān shēng
zhù shǐ chéng ēn zhèng zǐ wēi,
yù huáng yōu zhào bì yún cí。
yù zhī bó zhòng wén zhāng zhí,
dùi zhǎng sī lún nèi wài sī。
yǔ lù piān nóng cháng dì è,
yān xiá cháng zhù fèng huáng chí。
gòng fú wú dào xié gūi zhèng,
tóng zhèn sī wén shèng bù shuāi。
bái shǒu bìng féng qiān zài yùn,
dēng yōng jiē shì shí nián chí。
jìng gòng jiè fú yóu shén tīng,
gào ěr duō fāng dài dì zī。
hū shì chū féng xián zhě gùi,
dé míng dāng wèn guó rén yí。
yí qí kàng shì qīng hé zǎo,
yuán kǎi dēng yōng shì kě qī。
pín jiàn jǐu sī yáng dé yì,
lóng guāng jīn xǐ zhèng dāng shí。
yìng lián xià kè chén āi shén,
cán kùi léi mén xiàn cǐ shī 。