闻角叹

(宋代)李廌

晚角吟,声正悲。
嗟尔行道迟迟兮中心有违,女心忧伤之人未归。
临岐满掬泪,轻埃变污泥,
壮夫安尔为。日月挂两臆,
厉声长嗟姿。噫吁嘻!季世无良臣,
御戎无上策。辅桀盗货财,
稽功数俘馘。安知閟国步,
且要高官职。勇如汉将军,
诡道作无益。角本胡地乐,
相闻地辽邈。汉家岂无大吕与黄钟
岂无鼙鼓与钲镯。且欲震军声,
安用胡地角。胡不严,
秋关弓。莫使胡人来,
莫使琵琶之声过河朔。

李廌

李廌(zhì)(1059-1109) 北宋文学家。字方叔,号德隅斋,又号齐南先生、太华逸民。汉族,华州(今陕西华县)人。6岁而孤,能发奋自学。少以文为苏轼所知,誉之为有“万人敌”之才。由此成为“苏门六君子”之一。中年应举落第,绝意仕进,定居长社(今河南长葛县),直至去世。文章喜论古今治乱,辨而中理。

《闻角叹》拼音标注

wén jiǎo tàn
wǎn jiǎo yín,
shēng zhèng bēi。
jiē ěr xíng dào chí chí xī zhōng xīn yǒu wéi,
nv̌ xīn yōu shāng zhī rén wèi gūi。
lín qí mǎn jú lèi,
qīng āi biàn wū ní,
zhuàng fū ān ěr wèi。
rì yuè guà liǎng yì,
lì shēng cháng jiē zī。
yī xū xī !
jì shì wú liáng chén,
yù róng wú shàng cè。
fǔ jié dào huò cái,
jī gōng shù fú guó。
ān zhī bì guó bù,
qiě yào gāo guān zhí。
yǒng rú hàn jiāng jūn,
gǔi dào zuò wú yì。
jiǎo běn hú dì lè,
xiāng wén dì liáo miǎo。
hàn jiā qǐ wú dà lv̌ yǔ huáng zhōng,
qǐ wú pí gǔ yǔ zhēng zhuó。
qiě yù zhèn jūn shēng,
ān yòng hú dì jiǎo。
hú bù yán,
qīu guān gōng。
mò shǐ hú rén lái,
mò shǐ pí pá zhī shēng guò hé shuò 。