从德邻至邓城访魏道辅故屋怀道符

(宋代)李廌

孟春属佳辰,驾言从郡丞。
蓐食戒徒御,篝火事徂征。
方舟绝横汉,适彼樊侯城。
缅怀昔封君,能使晚周兴。
千龄想风概,慨叹岸与陵。
故城若墟落,邑屋袖可凭。
盘飧倦举箸,幅幅气拂膺。
古寺蔽榛甓,破舍余残僧。
人言魏徵君,於焉常曲肱。
窭居三十年,蔚然以诗鸣。
人忧不改乐,信哉贤者能。
常闻有四友,作堂在郊垧。
我虽樗栎材,臭味亦其朋。
会当从飞盖,清夜一来登。

李廌

李廌(zhì)(1059-1109) 北宋文学家。字方叔,号德隅斋,又号齐南先生、太华逸民。汉族,华州(今陕西华县)人。6岁而孤,能发奋自学。少以文为苏轼所知,誉之为有“万人敌”之才。由此成为“苏门六君子”之一。中年应举落第,绝意仕进,定居长社(今河南长葛县),直至去世。文章喜论古今治乱,辨而中理。

《从德邻至邓城访魏道辅故屋怀道符》拼音标注

cóng dé lín zhì dèng chéng fǎng wèi dào fǔ gù wū huái dào fú
mèng chūn shǔ jiā chén,
jià yán cóng jùn chéng。
rù shí jiè tú yù,
gōu huǒ shì cú zhēng。
fāng zhōu jué héng hàn,
shì bǐ fán hóu chéng。
miǎn huái xī fēng jūn,
néng shǐ wǎn zhōu xīng。
qiān líng xiǎng fēng gài,
kǎi tàn àn yǔ líng。
gù chéng ruò xū luò,
yì wū xìu kě píng。
pán sūn juàn jǔ zhù,
fú fú qì fú yīng。
gǔ sì bì zhēn pì,
pò shè yú cán sēng。
rén yán wèi zhēng jūn,
yú yān cháng qū gōng。
jù jū sān shí nián,
wèi rán yǐ shī míng。
rén yōu bù gǎi lè,
xìn zāi xián zhě néng。
cháng wén yǒu sì yǒu,
zuò táng zài jiāo jiōng。
wǒ sūi chū lì cái,
chòu wèi yì qí péng。
hùi dāng cóng fēi gài,
qīng yè yī lái dēng 。