鸣琴泉

(宋代)李廌

昔闻流水操,想见流水音。
况复山泉声,声自如鸣琴。
可笑山中人,强作碧沼深。
暗流不复鸣,遗声杳莫寻。
近闻石钟山,苏辨正古今。
郦元与李渤,地下当噤喑。
惜乎不闻此,使我徒登临。
道人笑谓余,胡不求琴心。
何劳弦上声,况此非徽金。

李廌

李廌(zhì)(1059-1109) 北宋文学家。字方叔,号德隅斋,又号齐南先生、太华逸民。汉族,华州(今陕西华县)人。6岁而孤,能发奋自学。少以文为苏轼所知,誉之为有“万人敌”之才。由此成为“苏门六君子”之一。中年应举落第,绝意仕进,定居长社(今河南长葛县),直至去世。文章喜论古今治乱,辨而中理。

《鸣琴泉》拼音标注

míng qín quán
xī wén líu shǔi cāo,
xiǎng jiàn líu shǔi yīn。
kuàng fù shān quán shēng,
shēng zì rú míng qín。
kě xiào shān zhōng rén,
qiáng zuò bì zhǎo shēn。
àn líu bù fù míng,
yí shēng yǎo mò xún。
jìn wén shí zhōng shān,
sū biàn zhèng gǔ jīn。
lì yuán yǔ lǐ bó,
dì xià dāng jìn yīn。
xī hū bù wén cǐ,
shǐ wǒ tú dēng lín。
dào rén xiào wèi yú,
hú bù qíu qín xīn。
hé láo xián shàng shēng,
kuàng cǐ fēi hūi jīn 。