吊厓 其一

(明代)李之标

群峰中断出厓门,旷莽当年托至尊。一自翠华游粤峤,遂令王气失中原。

蛮烟尚带千秋恨,杜宇长衔万代冤。白骨苍苔世共远,江间何地可招魂。

李之标

李之标,字文度。新会东亭人。以麟子,之世弟。所居曰青竹园。明神宗万历四十六年(一六一八)举人。有《凫渚集》。清衣良钰《续冈州遗稿》有传。

《吊厓 其一》拼音标注

diào yá qí yī
qún fēng zhōng duàn chū yá mén,
kuàng mǎng dāng nián tuō zhì zūn。
yī zì cùi huá yóu yuè jiào,
sùi lìng wáng qì shī zhōng yuán。
mán yān shàng dài qiān qīu hèn,
dù yǔ cháng xián wàn dài yuān。
bái gǔ cāng tái shì gòng yuǎn,
jiāng jiān hé dì kě zhāo hún。