道古

(清代)李重华

子长愤著书,论或凭胸臆。殷勤表素王,已足称神识。

时方贵黄老,经术尚薄蚀。卓然仰高山,先路导其惑。

骈罗七十子,附圣为羽翼。遂使弦诵堂,崇祀盛轨则。

我嗟卫道人,曾未预配食。盲左既酬功,腐迁何愧色。

李重华

清江苏吴县人,字实君,号玉洲。李寅子。雍正二年进士,官编修。工诗。生平游踪,历巴蜀,过秦、汉、唐之故都,望终南、武关之形胜,登泰山,谒孔林,登临凭吊,发而为诗,颇得江山之助。有《三经附义》、《贞一斋集》。

《道古》拼音标注

dào gǔ
zǐ cháng fèn zhù shū,
lùn huò píng xiōng yì。
yīn qín biǎo sù wáng,
yǐ zú chēng shén shì。
shí fāng gùi huáng lǎo,
jīng zhú shàng bó shí。
zhuō rán yǎng gāo shān,
xiān lù dǎo qí huò。
pián luō qī shí zǐ,
fù shèng wèi yǔ yì。
sùi shǐ xián sòng táng,
chóng sì shèng gǔi zé。
wǒ jiē wèi dào rén,
céng wèi yù pèi shí。
máng zuǒ jì chóu gōng,
fǔ qiān hé kùi sè。