读心史

(清代)李宗祎

匣铁沦精锈碧苔,黑阴天遣出尘来。毫端兰气含秋烈,梦里梅花冒劫开。

卷土心灰悲北狩,礼魂声惨接西台。洪荒十点孤臣泪,莫误遗山野史才

李宗祎

李宗祎(1857-1895) 一名向荣,字次玉,又字佛客。闽县(今福州)人。工填词,善画山水花鸟,楚楚有致。有《双辛夷楼词钞》、《福建画人传》等。

《读心史》拼音标注

dú xīn shǐ
xiá tiě lún jīng xìu bì tái,
hēi yīn tiān qiǎn chū chén lái。
háo duān lán qì hán qīu liè,
mèng lǐ méi huā mào jié kāi。
juàn tǔ xīn hūi bēi běi shòu,
lǐ hún shēng cǎn jiē xī tái。
hóng huāng shí diǎn gū chén lèi,
mò wù yí shān yě shǐ cái。