半山故宅

(清代)梁鼎芬

题诗武库至豪雄,变法君臣意所同。琴瑟不调原可换,兰莸未别自难终。

推公贤愎惟迂叟,叹世因循有晦翁。遗宅荒凉共追吊,纷纷儿女闹村丛。

梁鼎芬

(?—1918)清广东番禺人,字星海。光绪六年进士,授编修。为张之洞倚重,聘主广雅书院、钟山书院讲席。之洞推行新政,言学事惟鼎芬是任。累官署布政使。以劾袁世凯去官。卒后,清室谥文忠。

《半山故宅》拼音标注

bàn shān gù zhái
tí shī wǔ kù zhì háo xióng,
biàn fǎ jūn chén yì suǒ tóng。
qín sè bù diào yuán kě huàn,
lán yóu wèi bié zì nán zhōng。
tūi gōng xián bì wéi yū sǒu,
tàn shì yīn xún yǒu hùi wēng。
yí zhái huāng liáng gòng zhūi diào,
fēn fēn ér nv̌ nào cūn cóng。