长亭怨慢 联句寄怀易实甫并示由甫

(清代)梁鼎芬

更谁识、天涯芳树。处处青痕,都无情绪。

绿遍江南,故人偏怅碧波阻。玉箫瘦损,试吹出、相思句。

还趁好风来,隐隐答、佩声琴谱。

凝伫。记红镫苔馆,曾共几回听雨。瑶华梦远,况惆怅、相逢无据。

便有梦、烟水都迷,将一箭、春韶轻去。问此际、联床清话,宿酲醒否。

梁鼎芬

(?—1918)清广东番禺人,字星海。光绪六年进士,授编修。为张之洞倚重,聘主广雅书院、钟山书院讲席。之洞推行新政,言学事惟鼎芬是任。累官署布政使。以劾袁世凯去官。卒后,清室谥文忠。

《长亭怨慢 联句寄怀易实甫并示由甫》拼音标注

cháng tíng yuàn màn lián jù jì huái yì shí fǔ bìng shì yóu fǔ
gèng shúi shì 、 tiān yá fāng shù。
chù chù qīng hén,
dū wú qíng xù。
lv̀ biàn jiāng nán,
gù rén piān chàng bì bō zǔ。
yù xiāo shòu sǔn,
shì chūi chū 、 xiāng sī jù。
huán chèn hǎo fēng lái,
yǐn yǐn dá 、 pèi shēng qín pǔ。
níng zhù。
jì hóng dēng tái guǎn,
céng gòng jī húi tīng yǔ。
yáo huá mèng yuǎn,
kuàng chóu chàng 、 xiāng féng wú jù。
biàn yǒu mèng 、 yān shǔi dū mí,
jiāng yī jiàn 、 chūn sháo qīng qù。
wèn cǐ jì 、 lián chuáng qīng huà,
sù chéng xǐng fǒu。