钗头凤 闺怨

(清代)梁清标

帘栊悄。流苏小。薰笼斜倚香还袅。欢方嫩。愁来顿。

纤腰非旧,湘裙争寸。褪。褪。褪。

钗轻掉。梅如笑。银缸生晕灯花爆。春将近。鸿无信。

天涯人远,金钱难问。恨。恨。恨。

梁清标

梁清标(1620—1691)字玉立,一字苍岩,号棠村,一号蕉林。明末清初著名藏书家、文学家,名列“贰臣传”。直隶真定(今河北省正定县)人,明崇祯十六年进士,清顺治元年补翰林院庶吉士,授编修,历任宏文院编修、国史院侍讲学、詹事府詹事、礼部左侍郎、吏部右侍郎、吏部左侍郎、兵部尚书、礼部尚书、刑部尚书、户部尚书、保和殿大学士等职。著有《蕉林诗集》、《棠村词》等。

《钗头凤 闺怨》拼音标注

chāi tóu fèng gūi yuàn
lián lóng qiǎo。
líu sū xiǎo。
xūn lóng xié yǐ xiāng huán niǎo。
huān fāng nèn。
chóu lái dùn。
xiān yāo fēi jìu,
xiāng qún zhēng cùn。
tùn。
tùn。
tùn。
chāi qīng diào。
méi rú xiào。
yín gāng shēng yūn dēng huā bào。
chūn jiāng jìn。
hóng wú xìn。
tiān yá rén yuǎn,
jīn qián nán wèn。
hèn。
hèn。
hèn。