春风袅娜 其一 上元王胥庭司马召饮观剧

(清代)梁清标

喜良宵烟月,依旧清平。花市暖,晚风轻。有尚书、好客堂开帘捲,故人欢笑,妆点春城。

百宝珠轮,九枝青玉,绛烛高烧列画屏。琥珀光浮千日酒,赤瑛盘荐五侯鲭。

谁把燕山旧事,移宫换羽,倩优孟、谱入新声。红牙串,紫鸾笙。

歌喉未歇,客欲沾缨。梦里功勋,休嗟陈迹,眼前杯酌,且尽平生。

种槐庭院,看年年无恙,红灯绿醑,快聚良朋。

梁清标

梁清标(1620—1691)字玉立,一字苍岩,号棠村,一号蕉林。明末清初著名藏书家、文学家,名列“贰臣传”。直隶真定(今河北省正定县)人,明崇祯十六年进士,清顺治元年补翰林院庶吉士,授编修,历任宏文院编修、国史院侍讲学、詹事府詹事、礼部左侍郎、吏部右侍郎、吏部左侍郎、兵部尚书、礼部尚书、刑部尚书、户部尚书、保和殿大学士等职。著有《蕉林诗集》、《棠村词》等。

《春风袅娜 其一 上元王胥庭司马召饮观剧》拼音标注

chūn fēng niǎo nuó qí yī shàng yuán wáng xū tíng sī mǎ zhào yǐn guān jù
xǐ liáng xiāo yān yuè,
yī jìu qīng píng。
huā shì nuǎn,
wǎn fēng qīng。
yǒu shàng shū 、 hǎo kè táng kāi lián juǎn,
gù rén huān xiào,
zhuāng diǎn chūn chéng。
bǎi bǎo zhū lún,
jǐu zhī qīng yù,
jiàng zhú gāo shāo liè huà píng。
hǔ pò guāng fú qiān rì jǐu,
chì yīng pán jiàn wǔ hóu qīng。
shúi bǎ yàn shān jìu shì,
yí gōng huàn yǔ,
qiàn yōu mèng 、 pǔ rù xīn shēng。
hóng yá chuàn,
zǐ luán shēng。
gē hóu wèi xiē,
kè yù zhān yīng。
mèng lǐ gōng xūn,
xīu jiē chén jī,
yǎn qián bēi zhuó,
qiě jǐn píng shēng。
zhǒng huái tíng yuàn,
kàn nián nián wú yàng,
hóng dēng lv̀ xǔ,
kuài jù liáng péng。