新雁过妆楼 偶感

(清代)梁清标

雁影纵横。微雨过、绿阴巧弄新晴。风烟非旧。暗数当日王程。

粤秀山头遥骋目,海珠吞吐暮潮生。到如今。蕉红草碧,半杂军声。

郁孤台边醉客,挂片帆载月,水涨花明。楼船飞檄,惊破晓树啼莺。

霏霏岭云几缕,叹眉黛、萧条冷画屏。春何处,绳乱鸦残照,愁煞江城。

梁清标

梁清标(1620—1691)字玉立,一字苍岩,号棠村,一号蕉林。明末清初著名藏书家、文学家,名列“贰臣传”。直隶真定(今河北省正定县)人,明崇祯十六年进士,清顺治元年补翰林院庶吉士,授编修,历任宏文院编修、国史院侍讲学、詹事府詹事、礼部左侍郎、吏部右侍郎、吏部左侍郎、兵部尚书、礼部尚书、刑部尚书、户部尚书、保和殿大学士等职。著有《蕉林诗集》、《棠村词》等。

《新雁过妆楼 偶感》拼音标注

xīn yàn guò zhuāng lóu ǒu gǎn
yàn yǐng zòng héng。
wēi yǔ guò 、 lv̀ yīn qiǎo nòng xīn qíng。
fēng yān fēi jìu。
àn shù dāng rì wáng chéng。
yuè xìu shān tóu yáo chěng mù,
hǎi zhū tūn tǔ mù cháo shēng。
dào rú jīn。
jiāo hóng cǎo bì,
bàn zá jūn shēng。
yù gū tái biān zùi kè,
guà piàn fān zài yuè,
shǔi zhǎng huā míng。
lóu chuán fēi xí,
liáng pò xiǎo shù tí yīng。
fēi fēi líng yún jī lv̌,
tàn méi dài 、 xiāo tiáo lěng huà píng。
chūn hé chù,
shéng luàn yā cán zhào,
chóu shā jiāng chéng。