疏帘淡月 其二 送罗弘载南归 即用见赠原韵
(清代)梁清标
暖回南陌,正水涨春波,柳舒新碧。文酒清欢才罢,又归词客。
萧条书剑东风里,醉旗亭、遍看山色。河梁惆怅,临歧欲赠,绕朝鞭策。
忆岭表、徘徊灯夕。探海月珠江,共寻陈迹。三载烽烟此日,顿殊今昔。
彩舟酬唱同蕉梦,向燕台、重听羌笛。如君才藻,江湖岁月,漫教虚掷。

梁清标
梁清标(1620—1691)字玉立,一字苍岩,号棠村,一号蕉林。明末清初著名藏书家、文学家,名列“贰臣传”。直隶真定(今河北省正定县)人,明崇祯十六年进士,清顺治元年补翰林院庶吉士,授编修,历任宏文院编修、国史院侍讲学、詹事府詹事、礼部左侍郎、吏部右侍郎、吏部左侍郎、兵部尚书、礼部尚书、刑部尚书、户部尚书、保和殿大学士等职。著有《蕉林诗集》、《棠村词》等。
《疏帘淡月 其二 送罗弘载南归,即用见赠原韵》拼音标注
shū lián dàn yuè qí èr sòng luō hóng zài nán gūi,jí yòng jiàn zèng yuán yùn
nuǎn húi nán mò,
zhèng shǔi zhǎng chūn bō,
lǐu shū xīn bì。
wén jǐu qīng huān cái bà,
yòu gūi cí kè。
xiāo tiáo shū jiàn dōng fēng lǐ,
zùi qí tíng 、 biàn kàn shān sè。
hé liáng chóu chàng,
lín qí yù zèng,
rào zhāo biān cè。
yì líng biǎo 、 pái huái dēng xī。
tàn hǎi yuè zhū jiāng,
gòng xún chén jī。
sān zài fēng yān cǐ rì,
dùn shū jīn xī。
cǎi zhōu chóu chàng tóng jiāo mèng,
xiàng yàn tái 、 zhòng tīng qiāng dí。
rú jūn cái zǎo,
jiāng hú sùi yuè,
màn jiào xū zhí。