意难忘 其二 本意

(清代)梁清标

帘押风轻。看脂匀粉腻,百蕴香匀。秀眉分嫩柳,私语学新莺。

条脱暖,玉钗横。莲步悄无声。一缕丝,天元有意,付与云英。

良宵花媚灯青。喜温存性格,笑靥相迎。西窗人静好,南浦句丁宁。

星半落,梦初醒。捲幔水盈盈。倩谁将,相思红豆,寄向多情。

梁清标

梁清标(1620—1691)字玉立,一字苍岩,号棠村,一号蕉林。明末清初著名藏书家、文学家,名列“贰臣传”。直隶真定(今河北省正定县)人,明崇祯十六年进士,清顺治元年补翰林院庶吉士,授编修,历任宏文院编修、国史院侍讲学、詹事府詹事、礼部左侍郎、吏部右侍郎、吏部左侍郎、兵部尚书、礼部尚书、刑部尚书、户部尚书、保和殿大学士等职。著有《蕉林诗集》、《棠村词》等。

《意难忘 其二 本意》拼音标注

yì nán wàng qí èr běn yì
lián yā fēng qīng。
kàn zhī yún fěn nì,
bǎi yùn xiāng yún。
xìu méi fēn nèn lǐu,
sī yǔ xué xīn yīng。
tiáo tuō nuǎn,
yù chāi héng。
lián bù qiǎo wú shēng。
yī lv̌ sī,
tiān yuán yǒu yì,
fù yǔ yún yīng。
liáng xiāo huā mèi dēng qīng。
xǐ wēn cún xìng gé,
xiào yè xiāng yíng。
xī chuāng rén jìng hǎo,
nán pǔ jù dīng níng。
xīng bàn luò,
mèng chū xǐng。
juǎn màn shǔi yíng yíng。
qiàn shúi jiāng,
xiāng sī hóng dòu,
jì xiàng duō qíng。