望远行 送方邵村游山左

(清代)梁清标

销魂何事,轻言别、把酒渭城重唱。画师词客,草圣文豪,并擅一时飞将。

燕市狂歌,无复渐离击筑,萧瑟壮怀谁向。幸相看华发,青山无恙。

惆怅。满目津亭衰柳,正潞水、弥弥秋涨。趵突泉声,鹊华霜色,都付芒鞋筇杖。

犹忆西窗剪烛,南楼听雨,消尽东华尘坱。拟他时梦绕,风烟江上。

梁清标

梁清标(1620—1691)字玉立,一字苍岩,号棠村,一号蕉林。明末清初著名藏书家、文学家,名列“贰臣传”。直隶真定(今河北省正定县)人,明崇祯十六年进士,清顺治元年补翰林院庶吉士,授编修,历任宏文院编修、国史院侍讲学、詹事府詹事、礼部左侍郎、吏部右侍郎、吏部左侍郎、兵部尚书、礼部尚书、刑部尚书、户部尚书、保和殿大学士等职。著有《蕉林诗集》、《棠村词》等。

《望远行 送方邵村游山左》拼音标注

wàng yuǎn xíng sòng fāng shào cūn yóu shān zuǒ
xiāo hún hé shì,
qīng yán bié 、 bǎ jǐu wèi chéng zhòng chàng。
huà shī cí kè,
cǎo shèng wén háo,
bìng shàn yī shí fēi jiāng。
yàn shì kuáng gē,
wú fù jiàn lí jí zhú,
xiāo sè zhuàng huái shúi xiàng。
xìng xiāng kàn huá fā,
qīng shān wú yàng。
chóu chàng。
mǎn mù jīn tíng shuāi lǐu,
zhèng lù shǔi 、 mí mí qīu zhǎng。
bào tū quán shēng,
què huá shuāng sè,
dū fù máng xié qióng zhàng。
yóu yì xī chuāng jiǎn zhú,
nán lóu tīng yǔ,
xiāo jǐn dōng huá chén yǎng。
nǐ tā shí mèng rào,
fēng yān jiāng shàng。