花发沁园春 其二 己未初度

(清代)梁清标

冰砌闲门,梅呈新萼,又逢一度新隙。故园人到,京洛樽开,举酒共浇寒夕。

愁将鬓织,惊过眼、都成陈迹。笑尘梦未醒邯郸,衰迟犹是羁客。

十载韶华轻掷。看平生须眉,顿减畴昔。人移物换,燕去梁空,翻觉欢场萧瑟。

春风将扇,奈往事、转萦胸臆。提旧恨暗迸珍珠,蜡盘红泪同滴。

梁清标

梁清标(1620—1691)字玉立,一字苍岩,号棠村,一号蕉林。明末清初著名藏书家、文学家,名列“贰臣传”。直隶真定(今河北省正定县)人,明崇祯十六年进士,清顺治元年补翰林院庶吉士,授编修,历任宏文院编修、国史院侍讲学、詹事府詹事、礼部左侍郎、吏部右侍郎、吏部左侍郎、兵部尚书、礼部尚书、刑部尚书、户部尚书、保和殿大学士等职。著有《蕉林诗集》、《棠村词》等。

《花发沁园春 其二 己未初度》拼音标注

huā fā qìn yuán chūn qí èr jǐ wèi chū dù
bīng qì xián mén,
méi chéng xīn è,
yòu féng yī dù xīn xì。
gù yuán rén dào,
jīng luò zūn kāi,
jǔ jǐu gòng jiāo hán xī。
chóu jiāng bìn zhī,
liáng guò yǎn 、 dū chéng chén jī。
xiào chén mèng wèi xǐng hán dān,
shuāi chí yóu shì jī kè。
shí zài sháo huá qīng zhí。
kàn píng shēng xū méi,
dùn jiǎn chóu xī。
rén yí wù huàn,
yàn qù liáng kōng,
fān jué huān cháng xiāo sè。
chūn fēng jiāng shàn,
nài wǎng shì 、 zhuǎn yíng xiōng yì。
tí jìu hèn àn bèng zhēn zhū,
là pán hóng lèi tóng dī。