琐窗寒 清明悼内

(清代)梁清标

冷落韶华,又当禁火,皇州春丽。神伤奉倩,尘积半床罗绮。

空零乱、麝粉薇浆,镜奁犹剩残膏腻。任东风浩荡,飘飖素幔,吹人难起。

遥睇。青郊外。正杏粥初调,油车迤逦。轻烟晓散,对此更添憔悴。

忆去年、花满雕栏,凝妆小立晴窗倚。到而今、细雨梨花,总酿成孤泪。

梁清标

梁清标(1620—1691)字玉立,一字苍岩,号棠村,一号蕉林。明末清初著名藏书家、文学家,名列“贰臣传”。直隶真定(今河北省正定县)人,明崇祯十六年进士,清顺治元年补翰林院庶吉士,授编修,历任宏文院编修、国史院侍讲学、詹事府詹事、礼部左侍郎、吏部右侍郎、吏部左侍郎、兵部尚书、礼部尚书、刑部尚书、户部尚书、保和殿大学士等职。著有《蕉林诗集》、《棠村词》等。

《琐窗寒 清明悼内》拼音标注

suǒ chuāng hán qīng míng dào nèi
lěng luò sháo huá,
yòu dāng jìn huǒ,
huáng zhōu chūn lì。
shén shāng fèng qiàn,
chén jī bàn chuáng luō qǐ。
kōng líng luàn 、 shè fěn wéi jiāng,
jìng lián yóu shèng cán gāo nì。
rèn dōng fēng hào dàng,
piāo yáo sù màn,
chūi rén nán qǐ。
yáo dì。
qīng jiāo wài。
zhèng xìng zhōu chū diào,
yóu chē yǐ lǐ。
qīng yān xiǎo sàn,
dùi cǐ gèng tiān qiáo cùi。
yì qù nián 、 huā mǎn diāo lán,
níng zhuāng xiǎo lì qíng chuāng yǐ。
dào ér jīn 、 xì yǔ lí huā,
zǒng niàng chéng gū lèi。