喜迁莺 其二 寿芝麓宗伯

(清代)梁清标

堂罗丝竹。正葭琯灰飞,春回寒琯。江左风流,东京部党,共识当年耆宿,执法风生台阁,借著禁中颇牧。

烽火静,向南宫曳履,望高钧轴。

蒿目。忧国处,两鬓丝丝,欲救苍生哭。对客抽毫,张灯击钵,不数词场潘陆

历尽险巘身健,嘉日莫辞醽醁。趋朝罢,领凤城烟月,清宵顾曲。

梁清标

梁清标(1620—1691)字玉立,一字苍岩,号棠村,一号蕉林。明末清初著名藏书家、文学家,名列“贰臣传”。直隶真定(今河北省正定县)人,明崇祯十六年进士,清顺治元年补翰林院庶吉士,授编修,历任宏文院编修、国史院侍讲学、詹事府詹事、礼部左侍郎、吏部右侍郎、吏部左侍郎、兵部尚书、礼部尚书、刑部尚书、户部尚书、保和殿大学士等职。著有《蕉林诗集》、《棠村词》等。

《喜迁莺 其二 寿芝麓宗伯》拼音标注

xǐ qiān yīng qí èr shòu zhī lù zōng bó
táng luō sī zhú。
zhèng jiā guǎn hūi fēi,
chūn húi hán guǎn。
jiāng zuǒ fēng líu,
dōng jīng bù dǎng,
gòng shì dāng nián qí sù,
zhí fǎ fēng shēng tái gé,
jiè zhù jìn zhōng pǒ mù。
fēng huǒ jìng,
xiàng nán gōng yè lv̌,
wàng gāo jūn zhóu。
hāo mù。
yōu guó chù,
liǎng bìn sī sī,
yù jìu cāng shēng kū。
dùi kè chōu háo,
zhāng dēng jí bō,
bù shù cí cháng pān lù。
lì jǐn xiǎn yǎn shēn jiàn,
jiā rì mò cí líng lù。
qū zhāo bà,
lǐng fèng chéng yān yuè,
qīng xiāo gù qū。