春云怨 闺怨

(清代)梁清标

疏灯薄暮。又一声归雁。飞来平楚。门掩东风,尘生宝箧,流年惊暗度。

綵线慵拈,烛花频剪,旧怨新愁漫空数。卓氏孤吟,班姬团扇,无奈情耽误。

王孙玉勒知何处。把三生誓约,翻云覆雨。去矣朱颜渐非故。

零乱飞蓬,恼煞窗前,莺啼春树。梦罢关山,酒醒残月,极目凄凉南浦。

梁清标

梁清标(1620—1691)字玉立,一字苍岩,号棠村,一号蕉林。明末清初著名藏书家、文学家,名列“贰臣传”。直隶真定(今河北省正定县)人,明崇祯十六年进士,清顺治元年补翰林院庶吉士,授编修,历任宏文院编修、国史院侍讲学、詹事府詹事、礼部左侍郎、吏部右侍郎、吏部左侍郎、兵部尚书、礼部尚书、刑部尚书、户部尚书、保和殿大学士等职。著有《蕉林诗集》、《棠村词》等。

《春云怨 闺怨》拼音标注

chūn yún yuàn gūi yuàn
shū dēng bó mù。
yòu yī shēng gūi yàn。
fēi lái píng chǔ。
mén yǎn dōng fēng,
chén shēng bǎo qiè,
líu nián liáng àn dù。
cǎi xiàn yōng nián,
zhú huā pín jiǎn,
jìu yuàn xīn chóu màn kōng shù。
zhuō shì gū yín,
bān jī tuán shàn,
wú nài qíng dān wù。
wáng sūn yù lè zhī hé chù。
bǎ sān shēng shì yuē,
fān yún fù yǔ。
qù yǐ zhū yán jiàn fēi gù。
líng luàn fēi péng,
nǎo shā chuāng qián,
yīng tí chūn shù。
mèng bà guān shān,
jǐu xǐng cán yuè,
jí mù qī liáng nán pǔ。