望海潮 其一 镇阳怀古

(清代)梁清标

雄风河朔,燕南都会,名城古说中山。带绕滹沱,屏开恒岳,连营剑倚青天。

主父故宫闲。叹霸图灰劫,鹿走邯郸。璧返相如,坟高颇牧总荒烟。

军声成德当年。有北潭舞榭,赵苑歌弦。菡萏送香,菰菱映水,秋来依旧争妍。

衰草冷平原。信陵立功后,结客空传。战垒乌啼,笛吹关戍夕阳寒。

梁清标

梁清标(1620—1691)字玉立,一字苍岩,号棠村,一号蕉林。明末清初著名藏书家、文学家,名列“贰臣传”。直隶真定(今河北省正定县)人,明崇祯十六年进士,清顺治元年补翰林院庶吉士,授编修,历任宏文院编修、国史院侍讲学、詹事府詹事、礼部左侍郎、吏部右侍郎、吏部左侍郎、兵部尚书、礼部尚书、刑部尚书、户部尚书、保和殿大学士等职。著有《蕉林诗集》、《棠村词》等。

《望海潮 其一 镇阳怀古》拼音标注

wàng hǎi cháo qí yī zhèn yáng huái gǔ
xióng fēng hé shuò,
yàn nán dū hùi,
míng chéng gǔ shuō zhōng shān。
dài rào hū tuó,
píng kāi héng yuè,
lián yíng jiàn yǐ qīng tiān。
zhǔ fù gù gōng xián。
tàn bà tú hūi jié,
lù zǒu hán dān。
bì fǎn xiāng rú,
fén gāo pǒ mù zǒng huāng yān。
jūn shēng chéng dé dāng nián。
yǒu běi tán wǔ xiè,
zhào yuàn gē xián。
hàn dàn sòng xiāng,
gū líng yìng shǔi,
qīu lái yī jìu zhēng yán。
shuāi cǎo lěng píng yuán。
xìn líng lì gōng hòu,
jié kè kōng chuán。
zhàn lěi wū tí,
dí chūi guān shù xī yáng hán。