春从天上来 其一 寿蔡中丞

(清代)梁清标

绮户祥烟。正身退功成,部曲萧闲。豫章旌节,淮海歌弦。

手持半壁江天。问先生何事,人未老、偃仰平泉。乐清时,羡宾朋北海,丝竹东山。

松径药栏楚楚,听瀑布潺湲,映带奇峦。花舞毬场,云凝金埒,侯鲭法酝开筵。

戏斑衣进酒,列棨戟、七叶貂蝉。醉酡颜。餐梨旧事,辟谷当年。

梁清标

梁清标(1620—1691)字玉立,一字苍岩,号棠村,一号蕉林。明末清初著名藏书家、文学家,名列“贰臣传”。直隶真定(今河北省正定县)人,明崇祯十六年进士,清顺治元年补翰林院庶吉士,授编修,历任宏文院编修、国史院侍讲学、詹事府詹事、礼部左侍郎、吏部右侍郎、吏部左侍郎、兵部尚书、礼部尚书、刑部尚书、户部尚书、保和殿大学士等职。著有《蕉林诗集》、《棠村词》等。

《春从天上来 其一 寿蔡中丞》拼音标注

chūn cóng tiān shàng lái qí yī shòu cài zhōng chéng
qǐ hù xiáng yān。
zhèng shēn tùi gōng chéng,
bù qū xiāo xián。
yù zhāng jīng jié,
huái hǎi gē xián。
shǒu chí bàn bì jiāng tiān。
wèn xiān shēng hé shì,
rén wèi lǎo 、 yǎn yǎng píng quán。
lè qīng shí,
xiàn bīn péng běi hǎi,
sī zhú dōng shān。
sōng jìng yào lán chǔ chǔ,
tīng pù bù chán yuán,
yìng dài qí luán。
huā wǔ qíu cháng,
yún níng jīn lèi,
hóu qīng fǎ yùn kāi yán。
xì bān yī jìn jǐu,
liè qǐ jǐ 、 qī yè diāo chán。
zùi tuó yán。
cān lí jìu shì,
pì gǔ dāng nián。