惜馀春慢 其三 送春

(清代)梁清标

布谷啼残,野棠开尽,见说绿肥红瘦。何方系马,是处提壶,输与五陵豪石。

暗想南陌东阡,草乱青袍,飞花眠柳。似徐娘老去,风情今日,可还如旧。

犹忆得、锦瑟相偎,画楼频倚,低唱翠眉微皱。软红满目,风雨无端,断送韶华太陡。

试共东君细论,何似休来,来须相守。未寻春春已先归,愁煞晓钟时候。

梁清标

梁清标(1620—1691)字玉立,一字苍岩,号棠村,一号蕉林。明末清初著名藏书家、文学家,名列“贰臣传”。直隶真定(今河北省正定县)人,明崇祯十六年进士,清顺治元年补翰林院庶吉士,授编修,历任宏文院编修、国史院侍讲学、詹事府詹事、礼部左侍郎、吏部右侍郎、吏部左侍郎、兵部尚书、礼部尚书、刑部尚书、户部尚书、保和殿大学士等职。著有《蕉林诗集》、《棠村词》等。

《惜馀春慢 其三 送春》拼音标注

xī yú chūn màn qí sān sòng chūn
bù gǔ tí cán,
yě táng kāi jǐn,
jiàn shuō lv̀ féi hóng shòu。
hé fāng xì mǎ,
shì chù tí hú,
shū yǔ wǔ líng háo shí。
àn xiǎng nán mò dōng qiān,
cǎo luàn qīng páo,
fēi huā mián lǐu。
sì xú niáng lǎo qù,
fēng qíng jīn rì,
kě huán rú jìu。
yóu yì dé 、 jǐn sè xiāng wēi,
huà lóu pín yǐ,
dī chàng cùi méi wēi zhòu。
ruǎn hóng mǎn mù,
fēng yǔ wú duān,
duàn sòng sháo huá tài dǒu。
shì gòng dōng jūn xì lùn,
hé sì xīu lái,
lái xū xiāng shǒu。
wèi xún chūn chūn yǐ xiān gūi,
chóu shā xiǎo zhōng shí hòu。